Trong cuộc sống không ai có thể lường trước được điều gì, có thể mới hôm qua chúng ta còn yêu nhau thì hôm nay cũng có thể đã quay lưng lại với nhau...anh và em cũng vậy. Một thời khăng khít chưa bao giờ nghĩ đến từ chia xa, thế nhưng thời gian trôi đi mỗi chúng ta ai cũng lớn lên và có những bộn bề của cuộc sống và không biết từ khi nào một bức tường mang tên xa cách đã hình thành giữa hai chúng ta. Nó xuất hiện âm thầm như một điều rất tự nhiên, không màu không tiếng động và đến khi nhận ra thì nó đã mang tên là “xa cách”....Sự đổi thay …và thói quen… và tình yêu ngày thơ ngây làm chúng ta dằn vặt nhau..cả em và anh...!
Có thể chúng ta không can đảm để đi tiếp bên nhau nhưng không thể nào cắt đứt với nhau bởi thời gian và kỉ niệm đã là một thứ keo dán dính chặt hai chúng ta...dằn vặt nhau...cả anh và em...!
Em không có can đảm để tiếp tục điều đó....em đã chọn chia xa...dù em biết mình sẽ chẳng thể nào quên..nhưng hãy giải thoát cho nhau khi tình yêu chỉ còn là....những tổn thương.. !
Đã quá khăng khít nên mới "dễ" chia xa....!
Em nhớ một nhân vật trong một bộ phim truyền hình đã nói: "khi nào em cảm thấy không còn có thể tiếp tục ở bênh anh nữa thì hãy nói với anh, anh không muốn chúng mình phải kết thúc trong tan nát...!".
Và chúng ta đã kết thúc như vậy....!
"Kể từ ngày đó hai ta chẳng thấy nhau, anh sống ra sao, yêu người thế nào"...tất cả về anh em đều không còn quan tâm, em sợ phải nhắc đến tên anh, những điều liên quan đến anh, em muốn quên, em luôn tự nhủ dù là tình cảm hay thứ gì khác trong cuộc sống mình đã cầm lên được thì cũng bỏ xuống được, và em đã làm như thế...Nhưng, "ở nơi xa lạ nhiều lần nghĩ đến anh, rồi hỏi đêm đen làm sao em quên",...người ta nói tình đầu là mối tình đẹp nhất và ánh hào quang của nó quá mạnh đến mức lấn át cả các mối tình còn lại…
Lâu lắm rồi không còn nghĩ đến anh em tưởng mình đã quên thế nhưng kỉ niệm lại về trong những giấc mơ nó khẳng định với em rằng dù đã lâu rồi nhưng em vẫn không hề quên…anh và kỉ niệm về anh vẫn tồn tại như chưa từng rời xa…
Em chuyển công tác tình cờ đến thành phố nơi anh sống…chúng ta gặp lại nhau…vẫn vui vẻ như những người bạn thân tâm sự nhiều việc…anh và em vẫn như ngày nào…anh vẫn chưa có người yêu mới, em vẫn sống với hoài niệm…nhưng chúng ta đã đổi thay…!
“Chúng ta có thể làm lại từ đầu không…?”
“Em còn yêu anh không?”
“Vẫn còn...”
Nhưng mỗi khi gặp anh, đi bên anh em đều nhớ đến kỉ niệm trước đây và nó nhắc em cảm giác ấy đã là quá khứ! Nghe giọng nói của anh em nhớ đến những dằn vặt, tổn thương chúng ta đã gây ra cho nhau...cả anh và em....và nó mãi là khoảng cách tách biệt quá khứ và hiện tại...
Em chua xót, em đau lòng và có chút gì đó khôi hài khi nghỉ đến chuyện chúng mình bởi em biết mình vẫn yêu anh....
Nhưng liệu chúng ta có thể trở lại như ngày xưa? Và em biết mình sẽ không thể...
"Làm bạn nhé anh..!" điều này sẽ là một thử thách đau đớn đối với em vì em vẫn rất rất yêu anh nhưng em sẽ cố gắng, em sẽ để tình yêu của em vào một nơi bí mật riêng mình em cất giữ.
Có thể rồi em sẽ quên anh và cũng có thể sẽ không thể quên nhưng em sẽ cố gắng sống tốt với những gì mà em đã chọn và anh cũng vậy nhé!
